3 lần thất bại trong đời và những bài học sâu cay để hôm nay tôi trở thành người chiến thắng

Tổng hợp - Theo blogtamsu.vn

Cuộc sống này có vô vàn kiểu thất bại. Có thất bại sẽ giúp bạn mạnh mẽ hơn để theo đuổi ước mơ và đi tới thành công, cũng có loại thất bại khiến bạn nhận ra khả năng thực sự của bản thân và tìm cho mình lựa chọn thích hợp hơn.

“Chiến thắng vẻ vang nhất trong cuộc đời không phải là việc không bao giờ thất bại mà là tự đứng dậy sau mỗi lần gục ngã” – Ralph Waldo Emerson

Chúng ta ai cũng sợ phải đối mặt với thất bại, đặc biệt khi thất bại đó đi kèm với cả sự xấu hổ, tủi nhục đến từ những người xung quanh chính bản thân mình. Nhưng chính sự xấu hổ, nỗi thất vọng đó sẽ trở thành những bài học vô giá trên đường đời. Tôi đã gặp rất nhiều thất bại và xấu hổ trong suốt thời tuổi trẻ và có 3 lần thất bại, 3 nỗi xấu hổ mà tôi chẳng bao giờ quên. Tỗi vẫn thường kể những câu chuyện đó cho con cái nghe mỗi lần chúng gặp thất bại để chúng hiểu rằng: Thất bại càng ê chề, đau đớn bao nhiêu thì thành công sau đó càng vẻ vang, sáng chói bấy nhiêu.

Thất bại lần 1

Thời trung học, tôi biết mình có khả năng ca hát nhưng lại không một ai nói cho tôi biết rằng giọng hát tôi cũng không quá xuất sắc. Và dĩ nhiên tôi rất tự tin với giọng hát của mình, thậm chí tôi từng nghĩ rằng mình có thể đoạt được học bổng thanh nhạc của trường. Và đến ngày thi, tôi tự tin mời mẹ và chị gái tới xem buổi thử giọng của mình. Khi được xướng tên, tôi thư thái bước vào phòng thu và giám khảo chỉ ngồi cách tôi có một tấm bình phong mỏng. Bà giám khảo ngồi xuống và bắt đầu đánh bản nhạc “Silent Night”.

Tôi thất bại dù trước đó rất tự tin vào khả năng của mình

Và tôi bắt đầu hát. Và nói sao nhỉ? Không một từ ngữ nào có thể tả được thảm cảnh của tôi lúc đó. Giọng hát yếu ớt của tôi không chỉ làm tôi xấu hổ mà còn vì tường rất mỏng, mọi người bên ngoài đều nghe thấy. Cố gắng lấy lại chút lòng tự tôn còn sót lại, tôi bước ra khỏi phòng thu tới bên cạnh gia đình sau màn trình diễn “bom xịt” đó. Có lẽ ngày hôm đó tôi đã chinh phục mọi khán giả bằng một tràng cười “long trời lở đất”.

Thất bại lần 2

Sau buổi thử giọng thảm họa kia, tôi dường như chưa biết sợ. Suốt quãng thời gian học trung học, năm nào tôi cũng đến buổi diễn thử cho vở kịch của trường. Và năm nào cũng vậy, đứng trước bao nhiêu ứng viên khác, tôi đứng dậy, cầm lời bài hát đã chuẩn bị trong tay, mở miệng và… chẳng có âm thanh nào phát ra cả. Đôi lúc tôi ú ớ được một hai tiếng nhưng phần lớn thời gian, tôi chẳng thốt nổi lấy một từ. Tôi đã nghĩ rằng tôi đã có đủ tự tin, rằng tôi chỉ cần một vài phút để bình tĩnh lại nhưng rồi cái thảm cảnh đó lại diễn ra ngay trước sự ngạc nhiên của ban giám khảo và những ứng viên tới dự. Và rõ rằng là tôi chưa tbao giờ có cơ hội tham gia vở kịch nào của trường.

Dù thất bại lần 2 nhưng sau đó tôi đã thành công chứng tỏ được khả năng ca hát của mình

Nhưng đến năm cuối, với tất cả sự quyết tâm (hoặc do tôi quá ngốc nghếch và cố chấp), tôi quyết định thử một lần nữa. Lần này tôi đã cất giọng thành công. Và các bạn biết gì không? Giám khảo nói với tôi rằng “Em có một giọng hát hay đó chứ, sao em lại chưa từng thử giọng cho vở kịch vậy?”

 Từ hai câu chuyện trên, các bạn có lẽ cũng đã hiểu là tôi ước mơ được trở thành một ca sĩ hoặc diễn viên.

Thất bại lần 3

Khi tôi chuyển tới New York và bắt đầu học diễn xuất một cách nghiêm túc. Sau khi tập luyện hàng tháng trời, tôi đã may mắn kiếm được một vai diễn nhỏ ở sân khấu Broadway. Ngày công chiếu vở kịch, tôi mời gia đình mình đến New York để xem tôi diễn. Bạn bè của tôi và cả bạn trai của tôi cũng có mặt ở đó. Tôi rất lo lắng nhưng đồng thời cũng cảm thấy phấn khích vô cùng. Đến phân cảnh của tôi, chỉ có tôi và một diễn viên khác trên sân khấu, tôi bước lên để đọc lời thoại của mình.

Tôi lại một lần nữa phải xấu hổ vì thất bại lần nữa trên một sân khấu lớn

Và… tôi đứng như trời trồng ngay giữa sân khấu. Cơ thể tôi dường như đóng băng lại, đầu óc trống rỗng, tim như sắp vỡ ra, tai tôi ù đi. Phía sau cánh gà, đạo diễn đường như đang cố gắng nhắc lời thoại cho tôi để cứu lấy vở kịch. Thế nhưng tôi cảm thấy giống như đạo diễn nói tiếng nước ngoài vậy bởi vì tôi không hiểu dù chỉ là một từ. Cuối cùng thì sau một khoảng thời gian dài như cả một thế kỷ, rèm sân khấu cũng đóng lại. Tôi chạy về phòng thay đồ trong trạng thái đầy xấu hổ và nhục nhã. Tôi nhốt mình trong phòng thay đồ và khóc suốt hai tiếng đồng hồ. Tôi không dám gặp ai và cũng không dám nhận an ủi từ ai cả.

Lời kết

Chừng ấy năm liên tục thất bại rồi lại tiếp tục cố gắng làm một việc nằm ngoài khả năng đã cho tôi những bài học vô giá về thất bại, sự nhục nhã, lòng can đảm và sự quyết tâm, những phẩm giá mà hằng ngày tôi vẫn luôn cố gắng phát huy ở mọi khía cạnh của cuộc sống. Qua việc thử và thất bại, tôi cuối cùng cũng nhận ra được tài năng thực sự của bản thân là gì. Lời cuối, tôi chỉ xin nhắn nhủ rằng hay luôn hướng tới đam mê, ước mơ của bạn và không ngừng nỗ lực để đạt tới ước mơ đó.

Hồng Ngọc/Theo Thethaovaxahoi.vn

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Tin mới trong ngày

Video